Có những học sinh bước vào lớp học với một nền tảng chưa vững, có những khoảng trống kiến thức tưởng như rất khó để lấp đầy. Nhưng trong giáo dục, điều quyết định một học sinh có thể đi được bao xa đôi khi không nằm ở điểm xuất phát, mà nằm ở niềm tin rằng em có thể thay đổi.
Với cô Nguyễn Thị Hiên – TVN Mỹ Đình, TNCM Cấp 3, hành trình đồng hành cùng Bùi Hoàng Tú là một câu chuyện như thế. Từ một học sinh gần như mất gốc Toán ở học kỳ II lớp 10, Tú đã từng bước xây dựng lại nền tảng, thay đổi cách học. Và cuối cùng đạt 8,5 điểm Toán, đỗ nguyện vọng 1 vào Học viện Phòng không – Không quân.
Hãy cùng Toan.vn khám phá từng chặng đường mà cô Hiên đã đồng hành cùng học trò của mình nhé!
Chặng 1: Bắt đầu từ nơi mình đang đứng – Khi giáo viên nhìn thấy khả năng phía sau một học sinh “mất gốc”
Tú đến học vào học kỳ II lớp 10. Qua quá trình kiểm tra và quan sát, giáo viên nhận thấy em gần như mất gốc kiến thức môn Toán.
Thay vì đặt nặng việc phải đạt điểm cao ngay lập tức, cô Hiên lựa chọn bắt đầu từ chính nơi Tú đang đứng: xây lại nền tảng, từng bước lấp những khoảng trống kiến thức và quan trọng hơn là giúp em có niềm tin rằng mình hoàn toàn có thể tiến bộ.
Chỉ sau vài tháng, Tú đã có sự thay đổi rõ rệt. Từ một học sinh mất gốc, em từng bước lấy lại nền tảng và đủ khả năng chuyển sang học ở lớp tiêu chuẩn.
Đó là một dấu mốc đáng nhớ, bởi nó cho thấy: nếu được định hướng đúng và bản thân học sinh thực sự cố gắng, xuất phát điểm không phải là yếu tố quyết định tất cả.
Chặng 2: Có những giai đoạn chững lại, nhưng người thầy không chọn cách bỏ cuộc
Hành trình học tập của Tú không phải lúc nào cũng đi lên theo một đường thẳng.
Trong quá trình học lớp 11, em có những thời điểm chững lại, chưa duy trì được sự ổn định và đôi lúc xao nhãng việc học. Khi đó, cô Hiên đã trao đổi với gia đình, cùng gia đình tìm cách hỗ trợ và nhắc nhở để Tú trở lại với việc học một cách nghiêm túc hơn.
Đến lớp 12, mọi thứ bắt đầu thay đổi mạnh mẽ khi Tú xác định được mục tiêu rõ ràng: thi vào Học viện Phòng không – Không quân.
Khi đã có mục tiêu, Tú cho thấy một tinh thần học tập rất khác. Em chủ động hơn, hoàn thành đầy đủ bài tập, thậm chí có những phần giáo viên chưa dạy đến nhưng em đã tự tìm hiểu và làm trước ở nhà.
Cô Hiên vẫn là người định hướng, chỉ đường, xây nền móng, động viên và đồng hành. Nhưng để đi được đến đích, chính học sinh mới là người phải bước đi.
Chặng 3: Khi có mục tiêu, người học trò bắt đầu tự bước đi
Kết quả cuối cùng, Tú đạt 8,5 điểm môn Toán và đỗ nguyện vọng 1 vào Học viện Phòng không – Không quân.
Đằng sau con số ấy là cả một hành trình dài: từ những kiến thức bị hổng, những bài toán chưa làm được, những giai đoạn chững lại, những lần phải nhắc nhở, động viên; rồi đến những ngày em tự giác học tập, tự làm bài, tự tìm tòi và quyết tâm theo đuổi mục tiêu của mình.
Câu chuyện của Tú cũng cho thấy rằng điểm xuất phát thấp không có nghĩa là đích đến thấp.
Điều quan trọng là người học sinh có tìm được một mục tiêu đủ lớn để cố gắng hay không, có một người thầy đủ kiên nhẫn để đồng hành hay không, và quan trọng nhất là bản thân em có thực sự quyết tâm thay đổi hay không.
Và có lẽ đó cũng là điều ý nghĩa nhất trong nghề dạy học:
“Dạy học không chỉ giúp một học sinh đạt được điểm số, mà còn giúp học sinh nhận ra rằng mình có khả năng tiến xa hơn rất nhiều so với những gì mình từng nghĩ.”
Xem thêm: Một điểm số đẹp là kết quả của rất nhiều ngày tháng âm thầm cố gắng
Theo dõi
Đăng nhập
0 Góp ý
